– Gặp gỡ một người đàn ông đồng cảnh ngộ, mong muốn giã từ vết nhơ, xây dựng tổ ấm dù chỉ từ con số “0”. Nhưng ma túy cũng nhất quyết không buông tha. Ngày biết chồng tái nghiện, cũng là ngày Mai biết mình đã mang thai đứa con của anh.
<>Sida đấy, eo ơi sợ nhỉ!
Hai mươi tuổi, tôi bước chân vào trại cai nghiện dưới cái hình thể tàn tạ, xiêu vẹo chỉ còn da bọc xương! Được các anh công an hình sự phường đưa đi trên chiếc xe thùng màu trắng bít bùng kín bốn phía, ấy vậy mà tôi thấy lòng háo hức kỳ lạ…. rồi đây một trang đời mới sẽ mở ra!
Tôi mơ màng nghĩ về quãng thời gian sắp tới, ấp ủ mọi dự định nối tiếp nhau với khát vọng mãnh liệt được “làm lại từ đầu”.
Nhưng…Bất ngờ thay…sau hai tháng tập trung cai nghiện ở đó, khi sức khoẻ của tôi đang hồi phục rất tốt thì bỗng choáng váng, ngỡ ngàng bởi cái tin sét đánh: Tôi được phát hiện đã nhiễm căn bệnh HIV trong một đợt xét nghiệm máu toàn trại!
Thế là hết thật rồi! Chẳng còn gì là cuộc sống tương lai nữa cả! Ai? Điều gì đó đã xô tôi tới cái kết cục ngày hôm nay? Lòng thù hận bấy lâu đã lắng xuống, giờ lại được dịp len lỏi vào từng mạch máu trong quả tim của tôi!
Hết thời hạn 6 tháng, tôi trở về gia đình như một thủ tục hoàn tất cho các quy trình cai nghiện – phục hồi. Lúc này, mẹ tôi đã thôi bán sạp rau quả và đồ khô. Bà xoay sang dọn một quán ăn bình dân và bán thêm vài thức uống giải khát.
Không biết từ đâu nguồn thông tin tôi vừa đi cai về, lại bị HIV rò rỉ rồi mau chóng loan ra khắp ngõ phố? Là một khu dân cư gồm đa phần đều là những người thuộc tầng lớp lao động nghèo, trình độ dân trí còn nhiều hạn chế, nên số đông hàng xóm tỏ ra có vẻ rất tò mò, hiếu kỳ!
Hễ ai có dịp đi qua nhà tôi, họ đều “tế nhị” cố đi chậm lại, rồi đưa cặp mắt dò xét, săm soi vào tận góc trong cùng ngôi nhà với hy vọng được nhìn tận mắt người mang “căn bệnh thế kỷ”.
Song tuyệt nhiên, hàng quán của mẹ tôi bỗng dưng không một bóng khách ghé vào mua – bán. Có hôm tôi vừa bước ra đường một đám trẻ con đang nô đùa chạy nhảy, chợt chúng xúm lại thì thầm với nhau nhưng tôi nghe rất rõ:
- Sida đấy…Eo ơi…Sợ thế nhở!
Tôi tê tái trong lòng, đêm về trằn trọc không sao ngủ được vì cái âm thanh oan nghiệt kia cứ vang vọng luẩn quẩn khắp bốn phía xung quanh!
Mẹ vẫn vậy, luôn cay nghiệt với tôi dù không còn đánh đòn tôi như lúc trước! Mối quan hệ “mẫu – tử” giữa chúng tôi vốn đã có nhiều mâu thuẫn ẩn sâu bên trong, nay lại càng trở nên tồi tệ hơn vì lý do tôi là “đứa hư hỏng”!
Miệng tiếng thế gian khiến mẹ tìm cách giam lỏng tôi giữa bốn bức tường. Thậm chí, tôi bị cấm không được lai vãng xuống nhà dưới, chỉ quanh quẩn trên căn gác xép mà ánh sáng mặt trời chỉ lọt được vào qua mấy khe cửa thông gió.
Mẹ không cho tôi đụng vào việc gì trong nhà, mọi vật dụng sinh hoạt đều được bà sắp riêng cho tôi từ cái bát, đôi đũa. Mà sau mỗi bữa ăn việc thứ nhất tôi phải làm là tự tay rửa riêng bát đũa của mình.
Đôi khi, tôi tìm cách gợi chuyện – hy vọng phá đi sự ngăn cách giữa hai mẹ con tôi. Tuy nhiên, bà chưa bao giờ cho phép tôi ngồi sát gần bên cạnh, nếu đoán biết tôi có ý định ấy.
Bà sẽ nhắc nhở tôi trước rằng hãy ngồi xa ra một chút. Tôi thấy mình sao mà buồn tủi kinh khủng! Cô đơn và mặc cảm cứ ngày một chất đầy!
Cuộc sống gia đình chúng tôi chỉ trông cậy cả vào quán hàng. Nhưng từ khi tôi về nó rơi vào tình trạng ế ẩm kéo dài khiến điều kiện kinh tế lâm vào khó khăn, quẫn bách. Không làm ăn được gì, mẹ tôi sinh ra bực dọc, cáu gắt, chì chiết, còn tôi chỉ biết ôm đầu ngồi thở dài trên căn gác xép mà cõi lòng như thắt lại!
<>Sida đấy, eo ơi sợ nhỉ!
Hai mươi tuổi, tôi bước chân vào trại cai nghiện dưới cái hình thể tàn tạ, xiêu vẹo chỉ còn da bọc xương! Được các anh công an hình sự phường đưa đi trên chiếc xe thùng màu trắng bít bùng kín bốn phía, ấy vậy mà tôi thấy lòng háo hức kỳ lạ…. rồi đây một trang đời mới sẽ mở ra!
Tôi mơ màng nghĩ về quãng thời gian sắp tới, ấp ủ mọi dự định nối tiếp nhau với khát vọng mãnh liệt được “làm lại từ đầu”.
Nhưng…Bất ngờ thay…sau hai tháng tập trung cai nghiện ở đó, khi sức khoẻ của tôi đang hồi phục rất tốt thì bỗng choáng váng, ngỡ ngàng bởi cái tin sét đánh: Tôi được phát hiện đã nhiễm căn bệnh HIV trong một đợt xét nghiệm máu toàn trại!
Thế là hết thật rồi! Chẳng còn gì là cuộc sống tương lai nữa cả! Ai? Điều gì đó đã xô tôi tới cái kết cục ngày hôm nay? Lòng thù hận bấy lâu đã lắng xuống, giờ lại được dịp len lỏi vào từng mạch máu trong quả tim của tôi!
Hết thời hạn 6 tháng, tôi trở về gia đình như một thủ tục hoàn tất cho các quy trình cai nghiện – phục hồi. Lúc này, mẹ tôi đã thôi bán sạp rau quả và đồ khô. Bà xoay sang dọn một quán ăn bình dân và bán thêm vài thức uống giải khát.
Không biết từ đâu nguồn thông tin tôi vừa đi cai về, lại bị HIV rò rỉ rồi mau chóng loan ra khắp ngõ phố? Là một khu dân cư gồm đa phần đều là những người thuộc tầng lớp lao động nghèo, trình độ dân trí còn nhiều hạn chế, nên số đông hàng xóm tỏ ra có vẻ rất tò mò, hiếu kỳ!
Hễ ai có dịp đi qua nhà tôi, họ đều “tế nhị” cố đi chậm lại, rồi đưa cặp mắt dò xét, săm soi vào tận góc trong cùng ngôi nhà với hy vọng được nhìn tận mắt người mang “căn bệnh thế kỷ”.
Song tuyệt nhiên, hàng quán của mẹ tôi bỗng dưng không một bóng khách ghé vào mua – bán. Có hôm tôi vừa bước ra đường một đám trẻ con đang nô đùa chạy nhảy, chợt chúng xúm lại thì thầm với nhau nhưng tôi nghe rất rõ:
- Sida đấy…Eo ơi…Sợ thế nhở!
Tôi tê tái trong lòng, đêm về trằn trọc không sao ngủ được vì cái âm thanh oan nghiệt kia cứ vang vọng luẩn quẩn khắp bốn phía xung quanh!
Mẹ vẫn vậy, luôn cay nghiệt với tôi dù không còn đánh đòn tôi như lúc trước! Mối quan hệ “mẫu – tử” giữa chúng tôi vốn đã có nhiều mâu thuẫn ẩn sâu bên trong, nay lại càng trở nên tồi tệ hơn vì lý do tôi là “đứa hư hỏng”!
Miệng tiếng thế gian khiến mẹ tìm cách giam lỏng tôi giữa bốn bức tường. Thậm chí, tôi bị cấm không được lai vãng xuống nhà dưới, chỉ quanh quẩn trên căn gác xép mà ánh sáng mặt trời chỉ lọt được vào qua mấy khe cửa thông gió.
Mẹ không cho tôi đụng vào việc gì trong nhà, mọi vật dụng sinh hoạt đều được bà sắp riêng cho tôi từ cái bát, đôi đũa. Mà sau mỗi bữa ăn việc thứ nhất tôi phải làm là tự tay rửa riêng bát đũa của mình.
Đôi khi, tôi tìm cách gợi chuyện – hy vọng phá đi sự ngăn cách giữa hai mẹ con tôi. Tuy nhiên, bà chưa bao giờ cho phép tôi ngồi sát gần bên cạnh, nếu đoán biết tôi có ý định ấy.
Bà sẽ nhắc nhở tôi trước rằng hãy ngồi xa ra một chút. Tôi thấy mình sao mà buồn tủi kinh khủng! Cô đơn và mặc cảm cứ ngày một chất đầy!
Cuộc sống gia đình chúng tôi chỉ trông cậy cả vào quán hàng. Nhưng từ khi tôi về nó rơi vào tình trạng ế ẩm kéo dài khiến điều kiện kinh tế lâm vào khó khăn, quẫn bách. Không làm ăn được gì, mẹ tôi sinh ra bực dọc, cáu gắt, chì chiết, còn tôi chỉ biết ôm đầu ngồi thở dài trên căn gác xép mà cõi lòng như thắt lại!
"Vòng quay của ma tuý đưa tôi ra – vào trại cai nghiện hết lần này cho tới lần khác!" (ảnh chỉ mang tính chất minh họa. Nguồn: baodatviet.).








